ai mang bụi đỏ đi rồi

đôi khi, thật khó để bắt đầu một điều gì đó. kiểu như để mở đầu một cuộc trò chuyện. đôi lúc, tôi vẫn tự hỏi, nó sẽ mang chúng ta đi tới đâu, giữa bao người hay cũng chỉ là một câu chuyện còn bỏ ngõ.

hôm nay, tôi nghe bài “ngày xưa hoàng thị”. nghe với vẻ chăm chú từng từ, từng chữ, với cả giọng luyến láy ma mị của người ca sĩ. nhưng, có những chi tiết mà người nghệ sĩ không nói ra hoặc họ ẩn giấu đâu đó cho những kẻ lơ đãng. thế thì, chúng ta có bao giờ tự hỏi “hoàng thị” tên đầy đủ là gì? hóa ra, “hoàng thị” có một cái tên cũng ma mị và nên thơ “hoàng thị ngọ”. trong bài hát có câu “em tan trường về, anh theo Ngọ về”

thật ra thì tôi chỉ muốn nói đến câu cuối bài hát “ai mang bụi đỏ đi rồi”.

bây giờ để nói về ngày xưa thì còn quá ngắn. nhưng ít hôm trước là đám cưới Vinh, tôi đã không trở về. có quá ít lý do để từ chối, đáng lẽ ra tôi nên trở về. nhưng cuộc đời khó có thể trọn vẹn, tôi và nó dù sao cũng ở chung phòng trọ trong suốt ngần ấy năm ở vũng tàu. nói nó là phòng trọ cũng đúng, nhưng chúng tôi không phải trả tiền phòng.

nhiều sự kiện sau này nghĩ lại, tôi cảm thấy rất ngớ ngẩn. nhưng chúng ta đã làm thế và sống như thế. thật kỳ lạ. đây là một đoạn tôi viết nhiều năm trước:

“khoảng hai năm trước, tôi và Vinh có thuê một mảnh đất, cách chỗ làm khoảng tầm 15 cây số. chúng tôi bị đánh lừa bởi đám cỏ dại vào mùa mưa đã che lấp đi những khô cằn sỏi đá, trầm tích dưới đó.

căn nhà với mảng tường nứt toác. cây mai nhiều năm không ra hoa. những cây điều theo nghĩa hoang tàn và năm cây xoài có vẻ sung sức lắm. chủ của nó, một người giàu có, mua nhà ở thị trấn và treo biển bán đất lủng lẳng, xiêu vẹo ở ngõ nhiều năm liền nhưng vì quá cằn cỗi mà không ai mua. cánh rừng tràm bên cạnh thỉnh thoảng lại thổi vào một cơn gió mát lạnh. tôi mua một chậu hoa dạ yến thảo treo ở cành mai, nở những hoa tím ngắt, bé xíu.

tôi đã chán ngấy với việc nhốt mình trong căn phòng trọ chật hẹp ở khu tập thể công nhân. mái tôn tỏa ra sức nóng hầm hập vào mùa hè.

mỗi chiều trên đường trở về, nhìn từ xa những quả núi trông như cái đầu của một thằng oắt con được cắt gọt theo kiểu tân thời, trơ lên những khối đá đỏ bạc màu. những chiếc xe chở đá, cát bụi bay mù mịt, giày xéo cả con đường.  đất ở đây trở nên cằn cỗi, khi mà rừng cây dần mất đi, những mạch nước ngầm cũng không còn. tôi sợ, không biết đến khi nào, họ sẽ phá nát những quả núi xanh um nơi đây. cát bụi cũng như có màu đỏ.

hàng xóm là một gia đình từ miền Bắc. nhà họ có một ao cá trơ đáy vào mùa khô và nuôi đủ thứ, bò, gà, vịt, dê. họ có một vườn rau. buổi tối, sau bữa cơm, cả gia đình họ lại ngồi trước hiên nhà. ấm trà đặt trên bộ ghế đá thật thanh nhàn, nói đủ thứ chuyện. thỉnh thoảng, họ lại im bặt để tiếng đứa trẻ ê a học bài.

“chữ này , không phải là chữ H đâu nhé!”

nơi đây, làm tôi nghĩ đến quê nhà với cái vẻ bình yên của nó. những đêm trăng, khi đi bộ qua cánh rừng tràm, gió xào xạc và mát lạnh. hai chú chó cứ quấn lấy chân tôi. sự trầm lặng của cánh rừng làm mọi thứ như lắng đọng. trái tim tôi rộn ràng điều gì đó khó hiểu. tôi châm điếu thuốc cho đỡ hiu quạnh.

tôi lớn hơn Vinh bốn tuổi. nó là đứa không có bố. mẹ nó qua lại với một người đã có gia đình và sinh ra nó. người ta cố đoán ra xem, khuôn mặt của nó mang bản sao của ai. từ căn nhà  tranh dột nát, ngập nước vào mùa mưa, cho đến khi mẹ nó tích góp đủ tiền xây ngôi nhà bằng xi măng, gạch đá, khang trang hơn trước rất nhiều. từ một chú bé loắt choắt, nó cũng lớn lên, thay mẹ làm tất cả mọi việc của một người đàn ông trong gia đình, bỏ phân, kéo rạ, đến gặt đập, gánh lúa.”

tôi vẫn nghĩ lại về quãng thời gian đó, đôi khi nó cũng rất nên thơ. tôi vẫn nhớ về căn nhà có những mảng tường nứt toát, có cây mai nhiều năm không ra hoa, cánh rừng tràm trầm lặng và xào xạt mỗi khi có cơn gió đi qua, có những cây điều xiêu vẹo mà người ta bỏ hoang nhiều năm liền. kể cả cây xoài, mà mỗi lúc không có gì ăn, chúng tôi lại nghĩ đến món mắm xoài. và chậu hoa dạ yến thảo.


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.